1Con có thể săn mồi cho sư tử, Hay làm cho sư tử con thỏa cơn đói, Khi chúng thu mình trong hang, Hay rình rập trong bụi rậm?
2***
3Ai cung cấp thức ăn cho quạ, Khi đám quạ con kêu cầu Đức Chúa Trời, Và bay đó đây kiếm chẳng ra mồi?”
4“Con có biết khi nào dê rừng sinh nở, Và theo dõi lúc nào nai cái đẻ con không?
5Con có thể tính số tháng chúng mang thai, Và biết kỳ chúng sinh nở không?
6Chúng ngồi xổm sinh đàn nai con, Trút bỏ cơn đau đớn.
7Đàn con nhỏ khỏe mạnh, lớn lên trong đồng nội; Chúng lìa mẹ ra đi và không trở lại nữa.
8Ai để cho lừa rừng tự do chạy nhảy? Ai cởi trói cho chú lừa kia tung tăng?
9Ta ban thảo nguyên cho nó làm nhà, Đất mặn làm chỗ ở.
10Nó tránh xa tiếng huyên náo của thị thành, Không nghe tiếng la hét của người điều khiển.
11Nó đi khắp núi đồi như đồng cỏ của nó, Để tìm kiếm cây lá xanh tươi.
12Bò rừng có chịu làm việc cho con, Hay chịu ngủ suốt đêm bên máng cỏ của con không?
13Con có thể lấy dây buộc nó vào luống cày, Nó có chịu kéo bừa cho con trong thung lũng không?
14Con có thể dựa vào sức vóc mạnh mẽ của nó, Mà giao việc lao nhọc cho nó không?
15Con có tin rằng nó sẽ trở lại, Và đem ngũ cốc về sân đập lúa của con không?
16Đà điểu vỗ cánh oai hùng, Nhưng không có tình thương như chim hạc.
17Vì nó bỏ trứng lại trên đất, Mặc cho cát nóng ấp trứng,
18Quên rằng chân người có thể giẫm lên, Thú rừng có thể đạp nát.
19Đà điểu tàn nhẫn với đàn con, như không phải con mình, Không lo rằng công đẻ trứng của mình ra vô ích;
20Vì Đức Chúa Trời khiến nó mất khôn ngoan, Không chia phần hiểu biết cho nó.
21Nhưng khi phóng chạy như bay, Nó cười nhạo cả ngựa lẫn người cưỡi ngựa.
22Có phải con ban sức mạnh cho ngựa, Và khoác bờm lên cổ nó không?
23Con có khiến nó nhảy như châu chấu, Cất tiếng hí oai phong đáng sợ không?
24Nó đào đất sâu trong thung lũng, tự hào về sức lực mình; Xông pha trước binh đao.
25Coi thường đe dọa, bất chấp hiểm nguy; Không quay đầu lui gót trước mũi gươm.
26Bên hông nó, bao đựng tên khua lách cách, Giáo và lao sáng quắc.
27Điên tiết lên, nó phóng nhanh như chớp, Nghe tiếng kèn, nó không thể đứng yên.
28Kèn vừa trỗi, nó liền hí lên inh ỏi, Từ xa, nó đánh hơi mùi chinh chiến, Nghe lệnh chỉ huy và tiếng hò xung trận.
29Có phải nhờ sự khôn ngoan của con mà diều hâu bay vút lên, Sải cánh hướng về phương nam?
30Có phải con ra lệnh cho đại bàng Bay vút lên tìm nơi cao làm tổ?
31Lấy hốc đá làm nơi ở, Vách núi cheo leo làm phòng tuyến an toàn.
32Từ nơi cao đó, nó rình mồi, Đôi mắt nhìn bao quát thật xa.
33Đàn con nó quen hút máu, Vì nơi nào có xác chết thì nó đến ngay.”
34Đức Giê-hô-va tiếp tục phán với Gióp:
35“Kẻ hay bắt bẻ dám tranh luận với Đấng Toàn Năng sao? Người nào kiện cáo Đức Chúa Trời, hãy trả lời đi!”
36Gióp thưa lại với Đức Giê-hô-va:
37“Con vốn chẳng ra gì; con biết lấy lời nào để thưa với Chúa? Con chỉ biết đưa tay che miệng.
38Con đã nói một lần, con không thể lặp lại; Lỡ nói đôi lần rồi, con nào dám nói gì hơn.”