Bible

Engage

Your Congregation Like Never Before

Try RisenMedia.io Today!

Click Here

Acts 27

:
Vietnamese - VIE2010
1 Khi đã quyết định cho chúng tôi đi đường biển qua I-ta-li-a thì họ giao Phao-lô mấy nhân khác cho một viên đội trưởng tên Giu-lơ, thuộc binh đoàn hoàng gia Au-gút-tơ.
2 Chúng tôi xuống một chiếc tàu từ A-tra-mít sắp đi đến các hải cảng dọc bờ biển A-si-a, chúng tôi ra khơi. A-ri-tạc, người Ma-xê-đô-ni-a Tê-sa-lô-ni-ca, cùng đi với chúng tôi.
3 Ngày hôm sau, chúng tôi đến Si-đôn; Giu-lơ đối xử tử tế với Phao-lô, cho phép ông đi thăm các bạn hữu để cho họ chăm sóc ông.
4 Rồi từ nơi đó, chúng tôi xuống tàu đi theo sát bờ đảo Síp, bấy giờ gió ngược.
5 Sau khi vượt qua hải phận Si-li-si Pam-phi-ly, chúng tôi đến Mi-ra, thuộc Ly-si-a.
6 đó, viên đội trưởng thấy một chiếc tàu từ A-léc-xan-đờ-ri-a đi qua I-ta-li-a nên cho chúng tôi xuống tàu đó.
7 Tàu chạy chậm trong nhiều ngày phải vất vả lắm mới đến gần thành Cơ-nít. gió ngược không cho phép tàu tiếp tục đi xa hơn, nên chúng tôi áp sát bờ đảo Cơ-rết, đi ngang qua Sa-môn.
8 Chúng tôi đi dọc theo bờ biển với nhiều khó khăn đến một nơi gọi Mỹ Cảng, gần thành La-sê.
9 Chúng tôi đã mất nhiều thời gian cuộc hành trình trở nên nguy hiểm đã qua kỳ Kiêng ăn, nên Phao-lô khuyên họ
10 rằng: “Thưa các ông, tôi thấy cuộc hành trình nầy chắc sẽ gặp nguy hiểm thiệt hại lớn, chẳng những cho hàng hóa chiếc tàu cả đến tính mạng chúng ta nữa.”
11 Nhưng viên đội trưởng tin lời người lái tàu chủ tàu hơn lời Phao-lô nói.
12 hải cảng đó không tiện cho tàu đậu vào mùa đông nên đa số đều đồng ý nên rời khỏi đó; bằng mọi cách, phải đi đến Phê-nít cảng của đảo Cơ-rết, về hướng tây nam tây bắc, để nghỉ mùa đông đó.
13 Khi gió nam bắt đầu thổi nhẹ, họ tưởng thể thực hiện được kế hoạch nên nhổ neo đi dọc theo đảo Cơ-rết.
14 Nhưng chẳng bao lâu, một trận cuồng phong gọi Ơ-ra-qui-lôn từ trên đảo quật xuống.
15 Tàu bị cuốn đi không thể đương đầu nổi với sức gió nên chúng tôi đành bỏ mặc cho trôi giạt.
16 Khi tàu trôi qua phía nam của một đảo nhỏ gọi Cơ-lô-đa, chúng tôi phải khó nhọc lắm mới bảo vệ được chiếc xuồng cứu sinh.
17 Sau khi kéo xuồng lên, họ dùng dây cáp buộc chặt quanh chiếc tàu; rồi sợ mắc cạn trên bãi Si-rơ-tơ nên họ hạ buồm xuống, để mặc cho gió đưa đi.
18 Ngày hôm sau, cơn bão vẫn tiếp tục thổi mạnh nên họ bắt đầu ném hàng hóa xuống biển.
19 Ngày thứ ba, họ tự tay mình ném những trang thiết bị trên tàu xuống biển.
20 Trong suốt nhiều ngày, không mặt trời cũng chẳng ngôi sao nào xuất hiện, cơn bão thì cứ thổi mạnh. Cuối cùng, chúng tôi chẳng còn hi vọng được cứu nữa.
21 họ nhịn đói đã lâu ngày, nên Phao-lô đứng giữa họ nói: “Thưa các ông, nếu hôm trước các ông nghe lời tôi, đừng rời khỏi đảo Cơ-rết thì chúng ta đã tránh được thiệt hại mất mát nầy.
22 Nhưng bây giờ, tôi khuyên các ông hãy vững lòng; trong các ông chẳng ai thiệt mạng cả, chỉ mất chiếc tàu thôi!
23 đêm qua, một thiên sứ của Đức Chúa Trời, Đấng tôi thuộc về phục vụ, đã hiện đến với tôi phán:
24 ‘Hỡi Phao-lô, đừng sợ! Con phải ứng hầu trước Sê-sa; nầy, Đức Chúa Trời đã ban cho con tất cả những người cùng đi tàu với con.’
25 Vậy xin các ông hãy vững lòng, tôi tin chắc nơi Đức Chúa Trời rằng điều ấy sẽ xảy ra đúng như lời Ngài đã phán.
26 Nhưng chắc hẳn chúng ta sẽ bị trôi giạt vào một đảo nào đó.”
27 Đã đến đêm thứ mười bốn chúng tôi vẫn lênh đênh trên biển A-đờ-ri-a-tích. Vào lúc nửa đêm, các thủy thủ tưởng rằng họ đang đến gần đất liền.
28 Họ thả trái xuống thì thấy sâu hai chục sải; đi xa một ít nữa, họ lại thả trái thì thấy mười lăm sải.
29 Bấy giờ, sợ đụng phải chỗ đá nên họ từ phía đuôi tàu thả bốn neo xuống, cầu mong cho trời mau sáng.
30 Nhưng các thủy thủ đang tìm cách trốn khỏi tàu nên thả chiếc xuồng xuống biển, giả vờ đi thả neo trước mũi tàu.
31 thế, Phao-lô nói với viên đội trưởng binh sĩ: “Các ông không thể được cứu thoát, trừ phi những người nầy cứ trong tàu.”
32 Bấy giờ, những binh cắt dây buộc chiếc xuồng ấy, cho rơi xuống.
33 Khi trời sắp sáng, Phao-lô khuyên mọi người hãy ăn. Ông nói: “Các ông đã trông đợi liên tục mười bốn ngày nay, nhịn đói chẳng ăn chút nào.
34 Vậy, tôi khuyên các ông hãy ăn để bảo toàn mạng sống chẳng một sợi tóc nào trên đầu các ông sẽ mất cả.”
35 Nói xong, Phao-lô lấy bánh, đứng trước mặt mọi người, tạ ơn Đức Chúa Trời, rồi bẻ ra bắt đầu ăn.
36 Bấy giờ mọi người được khích lệ cũng ăn uống.
37 Chúng tôi tất cả hai trăm bảy mươi sáu người trong tàu.
38 Sau khi ăn no nê, họ ném lúa xuống biển, làm cho nhẹ tàu.
39 Đến sáng, họ không nhận biết đất nào, nhưng thấy cái vịnh với bãi biển nên dự định nếu thể thì cho tàu cập vào bờ.
40 Vậy, họ dứt dây neo bỏ xuống biển, đồng thời tháo dây buộc bánh lái; rồi họ giương buồm thuận theo chiều gió, chạy thẳng vào bờ.
41 Nhưng tàu chạy đụng phải bãi cát ngầm nên bị mắc cạn. Đầu tàu cắm xuống cát nằm bất động, còn đuôi tàu thì bị sóng đánh bể nát hết.
42 Bấy giờ quân lính định giết tất cả nhân để không một người nào thể bơi vào bờ trốn thoát.
43 Nhưng viên đội trưởng muốn cứu Phao-lô nên ngăn trở ý định đó. Ông ra lệnh cho ai biết bơi thì nhảy xuống trước bơi vào bờ;
44 số còn lại theo sau, người thì cỡi trên ván, kẻ thì ôm mảnh vỡ của chiếc tàu. Thế mọi người đều được lên bờ an toàn.