Psalms 137NVB

1Chúng tôi ngồi bên các bờ sông tại Ba-by-lôn và khócKhi nhớ đến Si-ôn.

2Chúng tôi treo đàn hạc mìnhTrên các cành liễu ở đó.

3Vì tại đó những kẻ bắt chúng tôi làm tù binh đòi chúng tôi phải hát;Những kẻ áp bức chúng tôi muốn chúng tôi phải vui vẻ;Chúng bảo: “Hãy hát cho chúng ta một trong những bài ca của Si-ôn.”

4Làm sao chúng tôi có thể hát lên bài ca của CHÚAỞ trên đất ngoại quốc?

5Hỡi Giê-ru-sa-lem, nếu ta quên ngươi,Nguyện tay phải ta quên tài năng nó đi;

6Nguyện lưỡi ta mắc cứng nơi vòm miệngNếu ta không nhớ đến Giê-ru-sa-lem;Không đặt Giê-ru-sa-lemLàm niềm vui tuyệt đỉnh của ta.

7Lạy CHÚA, xin nhớ rằngTrong ngày Giê-ru-sa-lem bị thất thủ,Dân Ê-đôm đã nói: Hãy phá hủy,Hãy phá hủy đến tận nền móng nó.

8Này dân Ba-by-lôn là dân sẽ bị hủy diệt,Phước cho người báo oán ngươiBằng chính điều ngươi đã hại chúng ta;

9Phước cho người bắt các con nhỏ của ngươiVà đập chúng vào tảng đá.

© VBI – New Vietnamese Bible/Scriptures, 1986 to Present. All rights reserved.

Choose Translation

Switch translation for Psalms 137.

Reading Settings

Paragraph viewDisplay verses as flowing paragraphs instead of individual lines
Show verse numbersDisplay verse numbers inline
Red letterHighlight the words of Christ in red

Sign in to save your reading preferences across sessions.