Bible

Simplify

Your Church Tech & Streamline Your Worship

Try RisenMedia.io Today!

Click Here

Acts 21

:
Vietnamese - BPT
1 Từ giã họ, chúng tôi đi thuyền thẳng đến đảo Cốt. Hôm sau chúng tôi đến tỉnh Rốt, rồi từ đó đi qua Ba-ta-ra.
2 Ba-ta-ra chúng tôi thấy một chiếc thuyền sắp giương buồm qua Phê-ni-xi, nên chúng tôi liền đáp thuyền đi.
3 Chúng tôi đi gần đảo Chíp, nhìn thấy đảo ấy về hướng Bắc, chúng tôi rẽ phải đi thẳng qua Xy-ri. Chúng tôi dừng lại thành Tia, thuyền cần xuống hàng tại đó.
4 thành Tia, chúng tôi gặp vài tín hữu nên lại thăm họ một tuần. Được Thánh Linh mách bảo, họ khuyên Phao-lô không nên lên Giê-ru-sa-lem.
5 Sau khi thăm viếng xong, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình. Tất cả tín hữu, luôn cả đàn trẻ con, đều đi ra ngoài thành phố để tiễn chúng tôi. Ai nấy cùng quì nơi bãi biển để cầu nguyện,
6 xong chia tay nhau, chúng tôi lên tàu, còn các tín hữu về nhà.
7 Chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình từ Tia đến Tô-lê-mai. Chúng tôi ghé qua chào thăm các tín hữu với họ một ngày.
8 Hôm sau chúng tôi rời Tô-lê-mai đi qua Xê-xa-rê. Chúng tôi ghé thăm nhà mục Phi-líp, một trong bảy chức viên.
9 Ông bảy con gái nói tiên tri nhưng chưa lập gia đình.
10 Sau khi lại đó ít lâu thì một nhà tiên tri tên A-ga-bút từ miền Giu-đia đến.
11 Ông mượn nịt lưng của Phao-lô, rồi tự trói tay chân mình lại bảo rằng, “Thánh Linh bảo, ‘Người Do-thái sẽ trói người nịt lưng nầy giống y như thế nầy. Rồi họ sẽ giao người ấy cho những người không phải Do-thái.’”
12 Nghe vậy, tất cả chúng tôi các anh em van nài Phao-lô đừng nên đi lên Giê-ru-sa-lem.
13 Nhưng Phao-lô đáp, “Tại sao anh chị em khóc lóc để làm tôi nao núng? Không những tôi bằng lòng chịu trói Giê-ru-sa-lem còn sẵn lòng chết Chúa Giê-xu nữa!”
14 không thể thuyết phục Phao-lô bỏ ý định lên Giê-ru-sa-lem, nên chúng tôi không van nài nữa chỉ nói, “Nguyện ý Chúa được thành tựu.”
15 Sau đó, chúng tôi chuẩn bị lên đường đi Giê-ru-sa-lem.
16 Một số tín hữu từ Xê-xa-rê cùng đi với chúng tôi đưa chúng tôi đến nhà Na-xon để tạm trú. Ông nầy người gốc đảo Chíp một trong những tín hữu đầu tiên.
17 Các tín hữu Giê-ru-sa-lem rất mừng gặp lại chúng tôi.
18 Hôm sau Phao-lô cùng đi với chúng tôi đến thăm Gia-cơ các trưởng lão đó.
19 Phao-lô chào thăm họ thuật lại hết những điều Thượng Đế đã làm qua mình cho những người không phải Do-thái.
20 Nghe xong, họ đều ca ngợi Thượng Đế rồi nói với Phao-lô, “Anh ơi, anh đã thấy hàng ngàn người Do-thái trở thành tín hữu. Những tín hữu nầy cho rằng cần phải tôn trọng luật Mô-se.
21 Họ đã nghe đồn rằng anh dạy cho người Do-thái đang sống giữa vòng người không phải Do-thái, hãy bỏ luật Mô-se. Họ cũng nghe đồn rằng anh bảo họ không cần cắt dương cho con cái không cần giữ tập tục Do-thái làm gì.
22 Bây giờ chúng tôi phải làm thế nào? Dân chúng đã hay tin anh về.
23 Cho nên anh hãy làm thế nầy: Trong chúng tôi bốn người đã lời hứa nguyện với Thượng Đế.
24 Hãy mang bốn người nầy cùng đi dự lễ tẩy sạch chung với họ. Anh hãy trả tiền cho họ cạo đầu. Như vậy để chứng tỏ cho mọi người thấy rằng những điều họ nghe đồn về anh không đúng rằng anh luôn tôn trọng luật Mô-se.
25 Chúng tôi đã gởi một bức thư cho các tín hữu không phải Do-thái. Thư viết như sau, ‘Đừng ăn đồ đã cúng cho thần tượng, đừng ăn huyết hay thú chết ngột. Đừng phạm tội nhục dục.’”
26 Hôm sau Phao-lô mang bốn người đi cùng dự lễ tẩy sạch với họ. Rồi ông vào đền thờ loan báo lúc nào thì những ngày tẩy sạch chấm dứt. Vào ngày cuối, mỗi người sẽ dâng một của lễ.
27 Khi bảy ngày ấy gần qua, thì mấy người Do-thái từ Tiểu Á đến, thấy Phao-lô trong đền thờ. Họ xúi dân gây náo loạn túm bắt Phao-lô.
28 Họ la lên, “Hỡi dân Ít-ra-en, hãy đến tiếp tay! Đây tên đã đi khắp nơi dạy người ta chống lại luật Mô-se, chống lại dân ta chống lại đền thờ nầy. Bây giờ hắn vào đây mang theo mấy người Hi-lạp làm bẩn nơi thánh nầy!”
29 Người Do-thái nói như thế họ thấy Trô-phi-múc, người gốc Ê-phê-sô, cùng đi với Phao-lô Giê-ru-sa-lem nên họ tưởng Phao-lô dẫn anh ta vào đền thờ.
30 Cả dân chúng Giê-ru-sa-lem đều xôn xao. Chúng chạy ào lại, bắt Phao-lô lôi sềnh sệch ra khỏi đền thờ. Rồi lập tức đóng các cửa đền thờ lại.
31 Trong khi chúng đang định giết Phao-lô thì viên chỉ huy tiểu đoàn La-mã Giê-ru-sa-lem được tin báo cả thành đang náo loạn.
32 Ông lập tức mang một số quan quân chạy đến chỗ dân chúng đang tụ họp. Thấy quân lính đến, thì họ thôi, không đánh Phao-lô nữa.
33 Viên quan chỉ huy liền tiến đến bắt Phao-lô. Ông ra lệnh cho quân lấy hai cái xích xiềng Phao-lô lại. Rồi ông hỏi lai lịch gốc gác Phao-lô.
34 Một số người trong đám đông la lên thế nầy, kẻ quát lên thế khác. tình hình cùng hỗn độn ồn ào, viên quan chẳng biết đầu đuôi ra sao nên ông ra lệnh cho quân giải Phao-lô vào bên trong hành dinh của tiểu đoàn.
35 Lúc Phao-lô tiến đến bực thềm thì quân phải khiêng ông dân chúng chực đánh đập ông.
36 Cả đám đông theo sau hét, “Giết hắn đi!”
37 Lúc quân sắp đưa Phao-lô vào trong hành dinh tiểu đoàn thì ông nói với viên chỉ huy, “Tôi xin phép nói vài lời với ông được không?” Viên chỉ huy đáp, “Anh biết nói tiếng Hi-lạp à?
38 Tôi cứ tưởng anh tên Ai-cập trước đây gây rối chống chính phủ rồi dẫn bốn ngàn tên khủng bố trốn vào sa mạc dạo nào!”
39 Phao-lô đáp, “Không! Tôi người Do-thái quê Tạt-xơ, miền Xi-xi-li. Tôi công dân của thành phố nổi danh đó. Xin cho phép tôi nói với dân chúng.”
40 Viên chỉ huy cho phép, nên Phao-lô đứng trên bậc thềm giơ tay ra hiệu bảo dân chúng im lặng. Khi mọi người yên lặng cả rồi, Phao-lô bắt đầu nói với họ bằng tiếng Do-thái.