1*Sau khi vào Giê-ri-khô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố ấy.
2Ở đó có một người tên là Da-kêu ; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có.
3Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn.
4Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó.
5Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông : Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông !
6Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người.
7Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau : Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ !
8Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng : Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo ; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn.
9Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng : Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham.
10Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.
11*Khi dân chúng đang nghe những điều ấy, thì Đức Giê-su lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giê-ru-sa-lem và vì họ tưởng là Triều Đại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi.
12Vậy Người nói : Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về.
13Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ : Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.
14Nhưng đồng bào ông ghét ông, nên họ cử một phái đoàn đến sau ông để nói rằng : Chúng tôi không muốn ông này làm vua chúng tôi.
15Sau khi lãnh nhận vương quyền, ông trở về. Bấy giờ ông truyền gọi những đầy tớ ông đã giao bạc cho, để xem mỗi người làm ăn sinh lợi được bao nhiêu.
16Người thứ nhất đến trình : Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh lợi được mười nén.
17Ông bảo người ấy : Khá lắm, hỡi đầy tớ tài giỏi ! Vì anh đã trung thành trong việc rất nhỏ, thì hãy cầm quyền cai trị mười thành.
18Người thứ hai đến trình : Thưa ngài, nén bạc của ngài đã làm lợi được năm nén.
19Ông cũng bảo người ấy : Anh cũng vậy, anh hãy cai trị năm thành.
20Rồi người thứ ba đến trình : Thưa ngài, nén bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ.
21Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo.
22Ông nói : Hỡi đầy tớ tồi tệ ! Tôi cứ lời miệng anh mà xử anh. Anh đã biết tôi là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo.
23Thế sao anh không gửi bạc của tôi vào ngân hàng ? Có vậy, khi tôi đến, tôi mới rút ra được cả vốn lẫn lời chứ !
24Rồi ông bảo những người đứng đó : Lấy lại nén bạc nó giữ mà đưa cho người đã có mười nén.
25Họ thưa ông : Thưa ngài, anh ấy có mười nén rồi ! –
26Tôi nói cho các anh hay : phàm ai đã có, thì sẽ được cho thêm ; còn ai không có, thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi.
27Còn bọn thù địch của tôi kia, những người không muốn tôi làm vua cai trị chúng, thì hãy dẫn chúng lại đây và giết chết trước mặt tôi.
28Nói những lời ấy xong, Đức Giê-su đi đầu, tiến lên Giê-ru-sa-lem.
29Khi đến gần làng Bết-pha-ghê và làng Bê-ta-ni-a, bên triền núi gọi là núi Ô-liu, Người sai hai môn đệ và bảo :
30Các anh đi vào làng trước mặt kia. Khi vào sẽ thấy một con lừa con chưa ai cỡi bao giờ, đang cột sẵn đó. Các anh cởi dây ra và dắt nó đi.
31Nếu có ai hỏi : Tại sao các anh cởi lừa người ta ra, thì cứ nói : Chúa có việc cần dùng !
32Hai người được sai liền ra đi và thấy y như Người đã nói.
33Các ông đang cởi dây lừa, thì những người chủ nói với các ông : Tại sao các anh lại cởi lừa người ta ra ?
34Hai ông đáp : Chúa có việc cần dùng.
35Các ông dắt lừa về cho Đức Giê-su, rồi lấy áo choàng của mình phủ trên lưng lừa, và giúp Người cỡi lên.
36Người đi tới đâu, dân chúng cũng lấy áo choàng trải xuống mặt đường.
37Khi Người đến gần chỗ dốc xuống núi Ô-liu, tất cả đoàn môn đệ vui mừng bắt đầu lớn tiếng ca tụng Thiên Chúa, vì các phép lạ họ đã được thấy.
38Họ hô lên : Chúc tụng Đức Vua, Đấng ngự đến nhân danh Chúa ! Bình an trên cõi trời cao, vinh quang trên các tầng trời !
39Trong đám đông, có vài người thuộc nhóm Pha-ri-sêu nói với Đức Giê-su : Thưa Thầy, Thầy trách môn đệ Thầy đi chứ !
40Người đáp : Tôi bảo các ông : họ mà làm thinh, thì sỏi đá cũng sẽ kêu lên !
41Khi đến gần Giê-ru-sa-lem và trông thấy thành, Đức Giê-su khóc thương
42mà nói : Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi ! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được.
43Thật vậy, sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề.
44Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, và sẽ không để hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm.
45Đức Giê-su vào Đền Thờ, Người bắt đầu đuổi những kẻ đang buôn bán
46và nói với họ : Đã có lời chép rằng : Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện, thế mà các ngươi đã biến thành sào huyệt của bọn cướp !
47Hằng ngày, Người giảng dạy trong Đền Thờ. Các thượng tế và kinh sư tìm cách giết Người, cả các thân hào trong dân cũng vậy.
48Nhưng họ không biết phải làm sao, vì toàn dân say mê nghe Người.