John 71994

1*Sau đó, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê ; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người.

2Lễ Lều của người Do-thái gần tới,

3anh em Đức Giê-su nói với Người : Ông bỏ đây mà sang miền Giu-đê đi, để cả môn đệ của ông cũng được nhìn thấy những việc ông làm,

4vì không ai muốn nổi danh mà lại hoạt động âm thầm cả. Nếu ông làm những việc ấy, thì hãy tỏ mình ra cho thiên hạ biết.

5Thật thế, anh em Người không tin vào Người.

6Đức Giê-su nói với họ : Thời của tôi chưa đến, nhưng thời của các anh lúc nào cũng thuận tiện.

7Thế gian không thể ghét các anh, nhưng tôi thì nó ghét, vì tôi làm chứng rằng các việc nó làm thì xấu xa.

8Các anh cứ lên dự lễ đi ; còn tôi, tôi không lên dự lễ này, vì thời của tôi chưa chín muồi.

9Nói thế rồi, Người ở lại miền Ga-li-lê.

10Tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật.

11Người Do-thái tìm kiếm Người trong dịp lễ và nói : Ông ấy đâu rồi ?

12Dân chúng bàn tán nhiều về Người. Kẻ thì bảo : Đó là một người tốt. Kẻ thì nói : Không, ông ta mê hoặc dân chúng.

13Nhưng không ai dám công khai nói về Người, vì sợ người Do-thái.

14Vào giữa kỳ lễ, Đức Giê-su lên Đền Thờ và giảng dạy.

15Người Do-thái lấy làm ngạc nhiên. Họ nói : Ông này không học hành gì, mà sao lại thông thạo chữ nghĩa thế !

16Đức Giê-su trả lời : Đạo lý tôi dạy không phải là của tôi, nhưng là của Đấng đã sai tôi.

17Ai muốn làm theo ý của Người, thì sẽ biết rằng đạo lý ấy là bởi Thiên Chúa hay do tôi tự mình giảng dạy.

18Ai tự mình giảng dạy, thì tìm vinh quang cho chính mình. Còn ai tìm vinh quang cho Đấng đã sai mình, thì là người chân thật, và nơi người ấy không có gì là bất chính.

19*Ông Mô-sê đã chẳng ban Lề Luật cho các ông sao ? Thế mà không một ai trong các ông tuân giữ Lề Luật ! Sao các ông lại tìm cách giết tôi ?

20Dân chúng đáp : Ông bị quỷ ám rồi ! Có ai tìm giết ông đâu ?

21Đức Giê-su trả lời : Tôi chỉ làm có một việc, mà tất cả các ông đều ngạc nhiên.

22Ông Mô-sê đã truyền cho các ông làm phép cắt bì (thật ra, phép ấy đã có từ thời các tổ phụ, chứ không phải từ thời ông Mô-sê), và các ông làm phép cắt bì cả trong ngày sa-bát.

23Vậy nếu người ta làm phép cắt bì cả trong ngày sa-bát để khỏi lỗi Luật Mô-sê, thì sao các ông lại nổi giận với tôi, vì tôi đã chữa lành toàn thân một người trong ngày sa-bát ?

24Các ông đừng xét đoán theo bề ngoài nữa, nhưng hãy xét đoán cho công minh.

25*Bấy giờ có những người ở Giê-ru-sa-lem nói : Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao ?

26Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thật sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô ?

27Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi ; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả.

28Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng : Các ông biết tôi ư ? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư ? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người.

29Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi.

30Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.

31Trong dân chúng, có nhiều kẻ đã tin vào Người, họ nói : Khi Đấng Ki-tô đến, liệu Người có làm nhiều dấu lạ hơn ông này chăng ?

32Người Pha-ri-sêu nghe dân chúng bàn tán với nhau về Người như thế, nên họ và các thượng tế sai vệ binh đi bắt Người.

33Vậy, Đức Giê-su bảo họ : Tôi còn ở với các ông ít lâu nữa thôi, rồi tôi đi đến cùng Đấng đã sai tôi.

34Các ông sẽ tìm tôi mà không gặp, và nơi tôi ở, các ông không thể đến được.

35Người Do-thái liền nói với nhau : Ông ấy sắp đi đâu mà chúng ta không gặp được ? Phải chăng ông sắp đi gặp kiều bào sống giữa người Hy-lạp, để giảng dạy cho người Hy-lạp ?

36Ông ấy muốn nói gì khi bảo : Các ông sẽ tìm tôi mà không gặp, và nơi tôi ở, các ông không thể đến được. ?

37*Hôm ấy là ngày bế mạc tuần lễ Lều, và là ngày long trọng nhất. Đức Giê-su đứng trong Đền Thờ và lớn tiếng nói rằng : Ai khát, hãy đến với tôi, ai tin vào tôi, hãy đến mà uống ! Như Kinh Thánh đã nói : Từ lòng Người, sẽ tuôn chảy những dòng nước hằng sống.

38Đức Giê-su muốn nói về Thần Khí mà những kẻ tin vào Người sẽ lãnh nhận. Thật thế, bấy giờ họ chưa nhận được Thần Khí, vì Đức Giê-su chưa được tôn vinh.

39Trong dân chúng, có những người nghe các lời ấy thì nói : Ông này thật là vị ngôn sứ.

40Kẻ khác rằng : Ông này là Đấng Ki-tô. Nhưng có kẻ lại nói : Đấng Ki-tô mà lại xuất thân từ Ga-li-lê sao ?

41Nào Kinh Thánh đã chẳng nói : Đấng Ki-tô xuất thân từ dòng dõi vua Đa-vít và từ Bê-lem, làng của vua Đa-vít sao ?

42Vậy, vì Người mà dân chúng đâm ra chia rẽ.

43Một số trong bọn họ muốn bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt.

44Các vệ binh trở về với các thượng tế và người Pha-ri-sêu. Họ liền hỏi chúng : Tại sao các anh không điệu ông ấy về đây ?

45Các vệ binh trả lời : Xưa nay chưa hề đã có ai nói năng như người ấy !

46Người Pha-ri-sêu liền nói với chúng : Cả các anh nữa, các anh cũng bị mê hoặc rồi sao ?

47Trong hàng thủ lãnh hay trong giới Pha-ri-sêu, đã có một ai tin vào tên ấy đâu ?

48Còn bọn dân đen này, thứ người không biết Lề Luật, đúng là quân bị nguyền rủa !

49Trong nhóm Pha-ri-sêu, có một người tên là Ni-cô-đê-mô, trước đây đã đến gặp Đức Giê-su ; ông nói với họ :

50Lề Luật của chúng ta có cho phép kết án ai, trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không ?

51Họ đáp : Cả ông nữa, ông cũng là người Ga-li-lê sao ? Ông cứ nghiên cứu, rồi sẽ thấy : không một ngôn sứ nào xuất thân từ Ga-li-lê cả.

52Sau đó, ai nấy trở về nhà mình.

Public Domain

Choose Translation

Switch translation for John 7.

Reading Settings

Paragraph viewDisplay verses as flowing paragraphs instead of individual lines
Show verse numbersDisplay verse numbers inline
Red letterHighlight the words of Christ in red

Sign in to save your reading preferences across sessions.