1Khốn cho những kẻ sống yên ổn tại Xi-on, và sống an nhiên tự tại trên núi Sa-ma-ri, họ là những nhà lãnh đạo của dân đứng đầu các dân khiến nhà Ít-ra-en phải đến cầu cạnh.
2Anh em hãy qua Can-nê mà xem, rồi từ đó đi đến thành phố Kha-mát vĩ đại, đoạn xuống Gát của người Phi-li-tinh : thử hỏi những nơi đó có phồn thịnh hơn các vương quốc này không ? Lãnh thổ chúng có rộng lớn hơn lãnh thổ của anh em không ?
3Các ngươi tưởng đẩy lui được ngày khốn quẫn, nhưng thật ra lại làm cho chế độ bạo tàn đến sớm hơn !
4Chúng nằm dài trên giường ngà, ngả ngớn trên trường kỷ, mà ăn những chiên non nhất bầy, những bê béo nhất chuồng.
5Chúng đàn hát nghêu ngao ; như Đa-vít, chúng dùng nhạc cụ mà sáng tác.
6Chúng uống rượu cả bầu, xức dầu thơm hảo hạng, nhưng chẳng biết đau lòng trước cảnh nhà Giu-se sụp đổ !
7Vì thế, giờ đây chúng sẽ bị lưu đày, dẫn đầu những kẻ bị lưu đày. Thế là tan tác bè lũ quân phè phỡn !
8ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng đã lấy mạng sống Người mà thề rằng –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các đạo binh– : Ta ghê tởm tính kiêu căng của Gia-cóp, Ta chán ghét các đền đài của nó, vậy Ta sẽ đem nộp thành và mọi sự trong thành.
9Nếu trong một ngôi nhà, chỉ còn lại mười người thôi, họ sẽ đều chết cả.
10Một người bà con khiêng thi thể ra khỏi nhà mà hoả thiêu. Người ấy nói với người ở tuốt trong nhà : Còn ai ở đó với anh không ? Người kia trả lời : Chẳng còn ai cả. Rồi người bà con lại nói : Im đi ! Không được kêu tên ĐỨC CHÚA !
11Vì này đây ĐỨC CHÚA ra lệnh đánh cho nhà lớn tan hoang, cho nhà nhỏ nứt rạn.
12Ngựa có phi được trên đá lởm chởm không ? Người ta đem trâu bò đi cày ngoài biển sao ? Thế mà các ngươi đã biến lẽ phải thành thuốc độc, đổi công lý nên ngải đắng !
13Các ngươi vui mừng vì chiếm được Lô Đơ-va, Các ngươi nói : Há chẳng phải nhờ sức mạnh của mình mà chúng ta đã lấy được Các-na-gim đó sao ?
14Nhưng này Ta đây, hỡi nhà Ít-ra-en –sấm ngôn của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các đạo binh–, Ta cho một dân nổi lên đánh các ngươi. Nó sẽ xâm lấn các ngươi từ Cửa Ải Kha-mát cho đến suối A-ra-va.